Ở châu Á, phụ huynh có ảnh hưởng rất lớn đến việc giáo dục và phát triển nghề nghiệp của con cái. Tuy nhiên, gần đây khi dạy ở Trung Quốc, Nhật Bản, và Hàn Quốc, tôi đã gặp nhiều phụ huynh phàn nàn rằng con cái họ đã chọn gì đó khác với điều họ muốn và họ không hài lòng.
Khi sinh viên muốn theo đuổi một lĩnh vực học tập nào đó ở đại học, một số phụ huynh cảm thấy họ phải can thiệp nếu lĩnh vực đó không phải là chọn lựa của họ. Quyết định này có thể nảy sinh từ việc thiếu thông tin về lĩnh vực học tập nào đó hay muốn con cái họ để tuân theo kế hoạch mà họ đã thiết lập trước đó . Mặc dầu nhiều sinh viên tìm lời khuyên từ phụ huynh nhưng họ tin rằng họ phải quyết định cho tương lai của họ. Đó là lí do tại sao một số phụ huynh bực bội nếu đứa con không theo chọn lựa của họ và điều này tạo ra xung đột giữa phụ huynh và con cái.
Khi tiếp xúc với những phụ huynh này, tôi thấy phần lớn là những người đã thành công trong lãnh vực nào đó và họ muốn con đi theo con đường mà họ đã đi. (Người chủ doanh nghiệp muốn con họ đi theo kinh doanh. Bác sĩ muốn con mình học Y khoa). Có những phụ huynh ngưỡng mộ nghề nào đó và muốn con họ theo nghề đó. (Họ mong ước con họ học Y khoa, Nha khoa hay Dược khoa v.v.) Họ là những phụ huynh muốn con họ chọn lựa nghề nghiệp dựa trên kế hoạch mà họ đã hoạch định từ trước, bất kể khả năng của con cái.
Trong khi gặp gỡ sinh viên, tôi thấy nhiều người không tìm hiểu, nghiên cứu gì về nhu cầu thị trường hay lập kế hoạch nghề nghiệp. Một số lớn thường đi theo chọn lựa của bạn bè. (Bạn họ học kinh tế hay văn học, họ cũng chọn kinh tế hay văn học). Một số khác ngưỡng mộ các “nhân vật nổi tiếng” và ước rằng họ có thể trở nên như vậy. (Nhiều người chọn kịch nghệ, thời trang, hay hay âm nhạc để có thể trở thành “ngôi sao điện ảnh” hay “ngôi sao nhạc rock”). Một số chọn lựa nghề nghiệp dựa trên cac xu hướng thời thượng, bất kể tới năng lực của họ. (Nhiều người chọn lĩnh vực khởi nghiệp máy tính để có thể là “Bill Gates”).

